Người ơi có nhớ, phút giây mà ta giã từ?
Trái tim thẩn thơ, ngỡ như qua ngàn năm
Đành chôn sâu nét bi thương, âm ỉ nhói đau tấm thân
Và đơn côi nâng bước, đi đến mòn đôi chân
Lòng em luôn nhớ, tháng năm mà ta bước chung đường
Khắp nơi sáng trưng, bỗng dưng nay mù sương
Giờ đây em bước chênh vênh cùng khao khát sớm mai hội ngộ
”Vệt sao chổi” hắt hiu giữa cung trời “vạn vì sao”
Mỗi khi thấy hiu quạnh, liền ngân nga hát
Những khúc ca thuở bên nhau, thời hạnh phúc vô vàn
Dẫu cho có thêm buồn, vậy nhưng em sẽ không khóc
Mùa màng trôi, em đã quen với cô đơn lẻ loi
Khi nào mới buông bỏ? Phải vương vấn đến bao giờ?
Là dại ngu hay là do chung thuỷ đây?
Tâm hồn em ngổn ngang, còn đâu thời gian dò xét
Phải đơn bước nơi cuộc đời gian khó quá đỗi!
Mang một nét tươi cười vẫn hơn khóc than u sầu
Vậy nên em luôn vui dù cho đi đến đâu
Tuy vạn phần nhói đau, ngày ta kề vai có nhau
Mãi in dấu con tim này, mặc tháng ngày phôi phai
Ngày mai tươi sáng, lúc xưa dệt thêu mỹ miều
Bỗng nay nát tan, để em đây mang quạnh hiu
Đời chông chênh, thế nhưng kỷ niệm vẫn nương náu ở trên quỹ đạo
Thật lung linh, đang tiếp sức để em vượt gian nan
Tình yêu đôi lứa, cớ sao giờ đây úa màu?
Chúng ta mất nhau, vẫn không hay vì điều chi
Thời bên nhau, nhói cơn đau, giờ hiu hắt lên tấm lưng này
Đổ vệt dài bóng em trên con đường tìm ngày mai
Mấy khi em ngã quỵ, toàn thân lên cơn sốt
Đành thiếp đi, em rơi vào trong giấc say nồng
Nơi giấc mơ, tuy mơ hồ, chỉ cần thấy bóng hình ấy
Là lòng này bỗng quên hết miên man chông gai bủa vây
Cung trời ngát xanh cùng tiếng chim líu lo chan hoà
Giờ sờn phai, để em lạc trong đêm tối tít xa
Em nhẹ nhàng khép mi, hoạ lên “vì sao” trìu mến
Hồn em ngỡ rơi vào thiên hà lắm sắc màu
Không còn nét bi luỵ, vẫn luôn sắt son chẳng dời
Dù dòng đời đẩy đưa, vẫn mang theo chẳng vơi
Tuy vạn phần nhói đau, ngày ta kề vai có nhau
Mãi in dấu con tim này, mặc tháng ngày phôi phai
Còn lắm những tâm tình ruột gan mong gửi gắm
Chẳng thể nào đếm đong
Dù chúng rất giản dị đơn thường nhưng tại sao khi nghẹn thắt khoé môi
Lại nhức nhói không thôi?
Hỡi ôi, có tương phùng, cầm tay chung lối
Thì ắt có khúc chia ly, lạc nhau giữa hai vùng trời
Thế nhưng tấm chân tình tựa sao chổi không hình dáng
Hình hài không có nên thiên thu không tàn phai
Tương lai còn dở dang, lầm lỗi rối ren níu đôi chân gầy
Nặng lòng tình cũ là sai hay là đang đúng đây?
Em chẳng thèm để tâm, tập trung ngày mai mà bước
Được vui sống trên đời là diễm phúc lắm rồi!
Chôn vùi nét ưu phiền, cháy lên trái tim băng hàn
Nở nụ cười thật tươi và băng qua thế gian
Tuy vạn phần nhói đau, ngày ta kề vai có nhau
Mãi in dấu con tim này, mặc tháng ngày phôi phai
Em sẽ lau mắt cay, ngẩng cao đầu em vút bay
Bằng tia sáng khẽ soi đường
Bằng bóng hình em thương