Công Chúa Vũ Trụ Kaguya!

Chou Kaguya-hime! • 2026

CÔNG CHÚA VŨ TRỤ KAGUYA! #

INS1 Biển sao (Hoshi Furu Umi – 星降る海)

— Aqu3ra / Yachiyo Runami

Hàng ngàn năm xa cách
Lòng này luôn trông ngóng lúc tương phùng
Giờ chúng ta đã tìm thấy nhau rồi

Đứng đây
Nắm tay, san sẻ giây phút vui buồn
Và hoài đừng rời xa nhé, hỡi bạn

Đêm dài, dỏng tai giữa nơi mù tối
Bạn nghe thấy tiếng sao hạ thế, trao lời chào trìu mến không nè?
Tiến lại, sát vai chúng ta tìm lối
Một thế giới với bao điều mới, đang đợi chờ mình vút bay tìm về

Tay cầm tay
Rộn vang con tim nhún nhảy
Một hồi chuông mang thay đổi như vỗ về chúng ta

Hoà câu ca, “la-la-la”
Vọng vang xa, “la-la-la”

Đừng lo âu khi đêm đen kéo về triền miên
Vì bạn luôn có ánh trăng dịu hiền

Tại đây
Biển trời xanh bát ngát
Liệu bạn có nghe tiếng sóng nhẹ nhàng
Cùng tấm chân tình son sắt kiêm dịu dàng?
Mùa màng luôn thay mới
Thì mình đây xin hứa mãi bên kề
Và dõi theo bạn sải bước trên đường đời

Thế nên
Hãy quên đi những buồn khổ đang chực chờ
Đắp lên
Tháng năm hân hoan cùng với bao nụ cười

Để khi ngày mai tới, có nhau rồi
Sẽ soi rọi
Hoà nhịp con tim cùng những sướng vui

Mình cùng viết ghi thôi nào
Câu chuyện cổ tích nhuộm đẫm muôn thanh sắc cuộn trào

INS2 Vượt xa cổ tích (Ex-Otogibanashi)

— ryo / Kaguya / Yachiyo Runami

Để em kể cho người nghe
Câu chuyện cổ như núi sông
Ai cũng từng nghe qua

Nàng công chúa Kaguya
Đã bày tỏ, sâu trái tim, thật xót xa

Nàng không muốn sống trong nỗi ân hận
Không muốn sống trong hoài niệm về quá khứ
Vì số kiếp đã định sẵn
Nên là ta không phản kháng, chỉ biết xuôi dòng ư?

Cuộc đời ta, sống sao tuỳ ta
Bỏ ngoài tai tiếng kêu thiên hạ
Hãy tự tay viết nên
Câu chuyện còn dở dang

Hành trình xa sớm mai vượt qua
Đầy chuyện cũ trộn pha tươi mới
Để rồi ta, cất câu ca, mãi không nhoà

Em đã luôn mơ về phút giây sánh vai biết bao nhiêu lần
Một cảnh sắc xuyến xao, vạn lần em luôn nhung nhớ
Nhìn bảy gam sắc đang chói chang rạng ngời
Vẽ tô nên chuyện thần tiên vượt xa trang cổ tích

Phải đấy, nữ chính kia chính em đây mà
Bằng tình cảm thiết tha, chọc xuyên con tim sắt đá

Đừng giả ngơ kiểu không biết em tên gì
Gọi em đi, đừng nghĩ suy
Em đây đích danh là chi?
Nàng công chúa thật uy nghi, không xứng chua cay thị phi!

Bởi cuộc đời sẽ không diễn ra lần nữa
Lẫn khoảnh khắc vui vẻ ta đang chìm đắm
Thế nên
Hãy tận hưởng trọn vẹn một kiếp người nào

Miên man năm tháng, trông mong mệt nhoài
Chờ ngày tơ duyên se lối kết tình
Nắm bàn tay, ta dệt may
Những ngày thơ như là mơ đang đợi chờ

ED Tia sáng (ray)

— Kaguya / Yachiyo Runami

Người ơi có nhớ, phút giây mà ta giã từ?
Trái tim thẩn thơ, ngỡ như qua ngàn năm
Đành chôn sâu nét bi thương, âm ỉ nhói đau tấm thân
Và đơn côi nâng bước, đi đến mòn đôi chân

Lòng em luôn nhớ, tháng năm mà ta bước chung đường
Khắp nơi sáng trưng, bỗng dưng nay mù sương
Giờ đây em bước chênh vênh cùng khao khát sớm mai hội ngộ
”Vệt sao chổi” hắt hiu giữa cung trời “vạn vì sao”

Mỗi khi thấy hiu quạnh, liền ngân nga hát
Những khúc ca thuở bên nhau, thời hạnh phúc vô vàn
Dẫu cho có thêm buồn, vậy nhưng em sẽ không khóc
Mùa màng trôi, em đã quen với cô đơn lẻ loi

Khi nào mới buông bỏ? Phải vương vấn đến bao giờ?
Là dại ngu hay là do chung thuỷ đây?
Tâm hồn em ngổn ngang, còn đâu thời gian dò xét
Phải đơn bước nơi cuộc đời gian khó quá đỗi!

Mang một nét tươi cười vẫn hơn khóc than u sầu
Vậy nên em luôn vui dù cho đi đến đâu
Tuy vạn phần nhói đau, ngày ta kề vai có nhau
Mãi in dấu con tim này, mặc tháng ngày phôi phai

Ngày mai tươi sáng, lúc xưa dệt thêu mỹ miều
Bỗng nay nát tan, để em đây mang quạnh hiu
Đời chông chênh, thế nhưng kỷ niệm vẫn nương náu ở trên quỹ đạo
Thật lung linh, đang tiếp sức để em vượt gian nan

Tình yêu đôi lứa, cớ sao giờ đây úa màu?
Chúng ta mất nhau, vẫn không hay vì điều chi
Thời bên nhau, nhói cơn đau, giờ hiu hắt lên tấm lưng này
Đổ vệt dài bóng em trên con đường tìm ngày mai

Mấy khi em ngã quỵ, toàn thân lên cơn sốt
Đành thiếp đi, em rơi vào trong giấc say nồng
Nơi giấc mơ, tuy mơ hồ, chỉ cần thấy bóng hình ấy
Là lòng này bỗng quên hết miên man chông gai bủa vây

Cung trời ngát xanh cùng tiếng chim líu lo chan hoà
Giờ sờn phai, để em lạc trong đêm tối tít xa
Em nhẹ nhàng khép mi, hoạ lên “vì sao” trìu mến
Hồn em ngỡ rơi vào thiên hà lắm sắc màu

Không còn nét bi luỵ, vẫn luôn sắt son chẳng dời
Dù dòng đời đẩy đưa, vẫn mang theo chẳng vơi
Tuy vạn phần nhói đau, ngày ta kề vai có nhau
Mãi in dấu con tim này, mặc tháng ngày phôi phai

Còn lắm những tâm tình ruột gan mong gửi gắm
Chẳng thể nào đếm đong
Dù chúng rất giản dị đơn thường nhưng tại sao khi nghẹn thắt khoé môi
Lại nhức nhói không thôi?

Hỡi ôi, có tương phùng, cầm tay chung lối
Thì ắt có khúc chia ly, lạc nhau giữa hai vùng trời
Thế nhưng tấm chân tình tựa sao chổi không hình dáng
Hình hài không có nên thiên thu không tàn phai

Tương lai còn dở dang, lầm lỗi rối ren níu đôi chân gầy
Nặng lòng tình cũ là sai hay là đang đúng đây?
Em chẳng thèm để tâm, tập trung ngày mai mà bước
Được vui sống trên đời là diễm phúc lắm rồi!

Chôn vùi nét ưu phiền, cháy lên trái tim băng hàn
Nở nụ cười thật tươi và băng qua thế gian
Tuy vạn phần nhói đau, ngày ta kề vai có nhau
Mãi in dấu con tim này, mặc tháng ngày phôi phai

Em sẽ lau mắt cay, ngẩng cao đầu em vút bay
Bằng tia sáng khẽ soi đường
Bằng bóng hình em thương

MUSIC VIDEO #

MV1 Nhớ (Remember)

— yuigot / Yachiyo Runami

Bụi bám, tơ vương, phủ đầy cuốn sổ tay
Chìm vào năm tháng dong dài
Làm mình quên đã ghi những gì trong đấy

Dù có ngây ngô, tiếng đàn piano
Lẫn hương ngọt thắm, chiếc bánh kẹp
Như đang khẽ khơi kỷ niệm xa vời

Nặng nề nâng đôi chân, lênh đênh và thơ thẩn
Biết bước đi về đâu nhỉ?
Một cuộc đời bao la, như đang chờ khai phá
Thế nhưng không vẽ được gì

Khoé mi rưng rưng, một dòng lệ như chảy dài
Nhẹ rơi xuống, ướt vai
Chợt nhận ra là do giờ đây lớn lên rồi
Phải xa những ngày thơ

Trời tối giá buốt, sẽ sớm biến tan
Bình minh lại đến, thế gian lại rạng
Vì sao trên cao, vẫn luôn sáng soi
Rọi đường đi, thầm ôm trái tim lạc lối

Những giấc mơ kia, dẫu có bé thơ
Một mai rồi sẽ xua hết áng mây mờ
Gạt đi những đớn đau não nề
Vì ngày mai với hân hoan rồi sẽ tìm về

Hình bóng ai kia bây giờ đang cách xa
Làm mình nhung nhớ ngút ngà
Giữa nơi phố thị đông người ồn ã

Dù có mưa to, ướt sũng hai bả vai
Sớm thôi, trời nắng xé toang khung trời
Mang theo sắc xinh của chiếc cầu vồng

Buổi sáng thức giấc, thấy xe đã hư
Hãy sửa lại thôi, chớ mang chần chừ
Nhìn lá héo úa, hãy tưới nước ngay
Để cỏ cây lại xanh, lớn nhanh vững chãi

Cuộc sống phía trước có lắm khó khăn
Vẫn không chùn bước dẫu có bao nhiêu lần
Cười lên hỡi tấm thân ngoan cường
Rồi bạn sẽ thấy hân hoan chờ cuối đoạn đường

Một điệu nhạc thân thương, ôi sao mà trân quý
Chất chứa nỗi niềm da diết
Khẽ trôi vào tim, chan hoà âu yếm

Tựa nhịp đập con tim, không bao giờ phai mất
Tiếp sức cho đôi chân gầy
La la la la la…

Nặng nề nâng đôi chân, lênh đênh và thơ thẩn
Biết bước đi về đâu nhỉ?
Một cuộc đời bao la, như đang chờ khai phá
Thế nhưng không vẽ được gì

Té đau? Không sao!
Chỉ cần luôn vững lòng, và hoài không bỏ cuộc
Thì dù cho lẻ loi, ngồi đây, ngước lên trời
Vẫn luôn thấy “ngày mới”

Trời tối giá buốt, sẽ sớm biến tan
Bình minh lại đến, thế gian lại rạng
Vì sao trên cao, vẫn luôn sáng soi
Rọi đường đi, thầm ôm trái tim lạc lối

Những giấc mơ kia, dẫu có bé thơ
Một mai rồi sẽ xua hết áng mây mờ
Gạt đi những đớn đau não nề
Hạnh phúc ấy, hãy giương tay chạm tới
Vì ngày mai với hân hoan rồi sẽ tìm về

Một điệu nhạc thân thương, ôi sao mà trân quý
Chất chứa nỗi niềm da diết

MV2 Hồi đáp (reply)

— KZ / Kaguya

Bờ mi kia, tựa đêm khuya
Một thế giới với bao lặng trầm
Liệu nơi thâm tâm, chị khẽ nghĩ suy những gì?

Ưu phiền đau đớn thế chỗ nụ cười
Tháng ngày ấm áp đã mất thật rồi
Chị như khoá kín cảm xúc dấu yêu vào trong tim

Cần chi phải sống theo người đời (Bước đi thôi)
Tự mình vui sống, không nghĩ ngợi (Chốn xa xôi)
Vì ngay trước mắt ta là hàng trăm thanh sắc
Vẫy tay như chờ ta nắm bắt

Một cuộc đời mênh mông, thăng trầm xen lẫn
Hãy sống cho đừng hối tiếc
Rồi nhẹ nhàng dang tay, ta ôm chặt không buông
Năm tháng sáng trưng màu nắng

Hãy kể em nghe những giấc mộng đời
Và sống hiên ngang, dậm đất đạp trời
Khai mở con tim u sầu
Và cùng nhau ta chìm sâu
Vào niềm vui tâm can mải mê

Những kỷ niệm ta xây trong căn phòng xưa ấy
Em khắc ghi từng giây phút
Nằm gọn nơi con tim, không bao giờ phai
Tựa một kho báu, hứa chở che mọi lúc

Vui sống thêm đi, sải bước hùng hồn
Để khúc hoan ca hoài mãi trường tồn
Như những ánh sao trên trời, lung linh chói chang
Cùng cất câu ca, ta soi sáng trần gian

Ngày mai sang, dù gian nan
Vẫn sải bước, quyết tâm quật cường
Vì em không thèm khát cái kết đau buồn

Ngông cuồng phá cách, chẳng biết điểm dừng
Lao về phía trước, khí thế bừng bừng
Giọng em ấm áp, âu yếm con tim chị đang đau

Nhìn em lướt gió bay về trời (Để nơi đây)
Nhận ra em đã xa vời vợi (Mắt hoen cay)
Từng trao câu hứa bên kề, ngày mai chung lối
Cớ sao mà giờ ta xa cách, khắp nơi mù tối

Điều ước nhoi nhỏ ở trong lòng (Lại được sống những phút mặn nồng)
Cần chi phải nói cao siêu gì (Chỉ cần đủ cất tiếng cười khì)
Để chị được cầm đôi tay, dựa vai
Những lúc lặng trầm, tim đau, mắt cay

Chị sẽ buông hết nét kiên cường (Thỉnh thoảng sẽ khóc giữa đêm trường)
Bờ lưng em ở chốn xa vời (Chị sẽ tung cánh, kéo em về)
Hãy kể chị nghe tâm tư ngổn ngang
Để chị cùng em lao theo ước mơ còn mang

Một cuộc đời mênh mông, thăng trầm xen lẫn
Hãy sống hết từng khoảnh khắc
Rồi hoà nhịp con tim, đi chung đường
Tay cầm tay, ta lao đến tháng năm hạnh phúc

Ôi, hãy dâng lên, cảm xúc dạt dào
Để khoé môi kia cười thắm ngọt ngào
Khai mở con tim u sầu
Và cùng nhau ta chìm sâu
Vào niềm vui tâm can khát khao

Những kỷ niệm ta xây trong căn phòng xưa ấy
Chị khắc ghi từng giây phút
Hãy cùng chị vun thêm, nâng niu từng giây
Tựa một kho báu, hứa chở che mọi lúc

Vui sống không nguôi, rực cháy cuộc đời
Để khúc hoan ca chồng chất ngời ngời
Nâng bước chân trên câu chuyện còn đang dở dang
Cuộc sống sang trang, với vui sướng rộn vang

MV3 Khúc giao hưởng thời gian (Shuukan, Symphony)

— 40mP / Kaguya

Ngày mới có vui hay buồn đến đâu
Giờ đây ta hãy cháy lên
Sống trong từng giây, gạt đi lo âu

Đã hứa sẽ không mang lòng nghĩ suy
Vậy nhưng em vẫn ước ao
Thầm ước hôm nay mãi không rời đi

Với ngàn âm sắc lớn to, xé toạc trời mây
Với nhiều ca khúc thiết tha, cho lòng ngất ngây
Ngân tấu lên khúc giao hưởng rực thắm thay câu từ giã

Hồng trần lung linh em mong chạm đến
Ôi, khao khát em mang đã bấy lâu
Khắp nơi ngập trong sắc trắng đen, thật rối ren
Đẹp đẽ thay, làm lòng đắm say

Dù cho có vơi đi ngàn đời
Thời gian khẽ phôi phai vạn kiếp
Phút giây tại nơi đây vẫn không phai sờn
Dìu dắt đôi chân em mà đi tiếp

Mọi thứ “nở bung” tuyệt trần
Rồi sẽ “héo hon” cho lệ ngấn
Thế nhưng, bờ môi kia khẽ cười âu yếm
Thắp lên trong em niềm tin

Vậy nên cho dù ta phải xa cách nhau bởi số phận này
Em cũng dang tay và ôm lấy, không ngần ngại

Ôi, sắc màu tươi mới nhuộm lên khắp đất trời
Vẽ tô cho cuộc đời
Lau lệ đang rơi, lòng vui phơi phới
Ngập tiếng hân hoan rạng ngời

Nào có muốn phải xoay dời số phận
Càng không muốn mang ước ao
Chúng ta ngày mai hoài luôn bên nhau

Vì giữa thế gian to rộng ngổn ngang
Chị với em tương phùng
Là kỳ tích mà em khắc ghi vạn trùng

Muốn được ra dáng lớn khôn, thấu tình đạt lý
Để hiểu chua chát biết bao, cay nồng khoé mi
Khi phải nuốt đi câu từ, nghẹn thắt không sao thành tiếng

Tựa vầng trăng khuya, lấp lửng màn đêm
Luôn phải khuất đi phần tối tăm
Sống ở đời, là ai cũng giấu đi những khó khăn
Vùi đớn đau, cười xuyến xao
Và lung linh sáng như vì sao

Em phải đi thôi chị à
Về chốn cung trăng buồn bã
Có đau thì đây cũng mãi là duyên phận em trân quý khôn nguôi

Trước khi ta từ biệt
Để sớm mai không hoài tiếc
Ở đây, hoà con tim, ta cất tiếng ca không ngừng
Những khúc ca mới tinh làm tim mê say
Điệu nhạc du dương, hằn sâu với thế gian
Và mãi luôn vọng vang

Dù cho có vơi đi ngàn đời
Thời gian khẽ phôi phai vạn kiếp
Phút giây tại nơi đây vẫn không phai sờn
Dìu dắt đôi chân em mà đi tiếp

Mọi thứ “nở bung” tuyệt trần
Rồi sẽ “héo hon” cho lệ ngấn
Hỡi ôi, hàng mi kia khóc gào cay đắng
Làm em biết ơn vô ngần

Vậy nên cho dù ta phải xa cách nhau bởi số phận này
Em cũng dang tay và ôm lấy, không ngần ngại

Ôi, sắc màu tươi mới nhuộm lên khắp đất trời
Vẽ tô cho cuộc đời
Bốn bề đang tấu bài ca chúc phúc này
Cổ vũ ta trên đường dài