Chuyến đi ấy như câu chuyện thần tiên khó quên
Vết tích cho bao thăng trầm mà ta viết nên
Đoạn trích dù ngắn nhưng đã vang vọng khắp nơi
Giữa cuộc đời này dài lắm ai ơi
Trong quá khứ, từng tồn tại một tên quỷ vương
Hắn giết chóc, gieo muôn nơi mùi máu tang thương
Chỉ đến khi gió đưa những anh hùng ghé ngang
Đánh tan nỗi đau buồn nhơ nhuốc tại nhân gian
Cứ thế, khúc hùng ca giờ đây khép lại
Để cho vị anh hùng chìm trong giấc say
Người trao cho thế gian tháng năm dài ấm êm
Vào từng dòng sông, ngọn núi mênh mông
Chẳng có thứ chi ngăn được dòng thời gian nhẫn tâm
Nó tiến bước, chôn sâu chuyện xưa tích cũ
Rồi bao nhiêu dấu tích cho con đường đã đi
Cũng sẽ hoen gỉ, phôi phai
Cho dù như vậy, tôi vẫn ghi lại
Từng câu dịu hiền, ước nguyện, cùng dũng khí kia
Vào trong con tim này và mang theo bên mình những lúc bước đi tận lúc xuôi tay
Vô tình đôi ta gặp nhau giữa đất trời, rồi ta chung bước đường
Vậy nhưng tận hôm nay lòng tôi vẫn đau đáu không thể hiểu được
Vì sao cơn đau tôi đang chôn sâu nơi con tim ngày một lớn hơn
Tuy rằng đã quá muộn để tôi thử hỏi với người
Vậy nhưng một khi tôi lần theo bước chân xưa mình cùng khóc cùng cười
Dù cho nơi xa xôi đôi ta vẫn chưa thấy nhau
Thì lòng này cũng hiểu thấu phần nào
ED1Đi muôn nơi, qua bao năm (Anytime Anywhere, khổ 1)
— milet
Này, người ổn chứ?
Liệu người có nghe?
Tiếng bước chân của tôi giờ đang lần theo đường xưa chúng ta từng du hành
Hồi tưởng lúc ấm cúng khi xưa
Dòng lệ cứ thế rơi như mưa
Giờ này thì lòng tôi vẫn cố giữ lấy những ký ức ta gây dựng
Thầm nguyện ước phải chi tôi thốt được những lời nào
Ý nghĩa hơn chỉ buông một câu “tạm biệt”
Dẫu sáo rỗng một màu, nhưng cũng thật đặc biệt làm sao
Chao ôi, nỗi niềm xót xa, nụ cười đã qua
Nhìn lại trông giống khúc nhạc thơ ca
Làm cuộc sống tôi tràn ngập sắc hoa xinh
Nếu như mà có kiếp khác, về lại những năm tháng ta kề vai
Tấm lòng vẫn sẽ gánh vác, một cuộc sống u uất ở nơi này
Để nếu mà thấy bóng dáng ấy, hội ngộ nơi xa xanh ngát trời mây
Sẽ không bao giờ buông tay, dù cho có mưa nắng hay đêm ngày
Cuộc đời này phù phiếm, mất mát chất chồng
Mỗi khi đêm đen giăng lối, tôi lẻ bóng
Hãy lau đi dòng nước mắt hoen cay vì bình minh lên sẽ chiếu môi tôi thêm hồng
Thì thầm ngân nga lời ru mong muốn bóng dáng ấy sẽ trở về
Hình dung ấy như là mây gió trong lành
Nhẹ nhàng vùi đôi mắt trong hoàng hôn óng ánh
Ở nơi trái tim đó đang thầm mang nghĩ suy nào?
Người bỗng khẽ mở hàng mi ấy dịu dàng
Tựa hồ ngàn thanh sắc sáng bừng trong ánh mắt
Ngỡ như chút hương nắng của ngày xanh thoáng qua giữa lòng ta
Nào, hỡi nắng xanh, nở bừng cho ngàn hoa nhé
Rực sắc hoa cùng tô vẽ
Dù có chút mưa, vầng dương lại sẽ hé
Trời xanh khẽ tô sắc cho hình dung người
Nào, hỡi trái tim, đừng rộn vang hoài như thế
Tựa gió xanh, lòng mải mê
Chạy khắp thế gian, vượt ngàn mây mà phiêu lãng
Miền xa ấy sẽ chẳng hay ngày trở về
ED2Đi muôn nơi, qua bao năm (Anytime Anywhere, khổ 2)
— milet
Giọng người dẫn lối (Con tim tôi luôn)
Rọi đường tối tăm (Mang theo hình dung kia)
Mái tóc tôi bấy nay dài thêm giờ đang cùng cơn gió kia vui đùa
Nhìn về những lúc sánh bước bên nhau
Mà lòng này thấy quý báu ra sao
Mãi giờ này thì tôi mới hiểu thấu và tôi sẽ giữ cho chúng vẹn toàn
Chao ôi, nỗi niềm xót xa, nụ cười đã qua
Nhìn lại trông giống khúc nhạc thơ ca
Làm cuộc sống tôi tràn ngập sắc hoa xinh
Chớ có chuyện tôi van xin, rằng tôi mong muốn gặp người ngay
Có điều, hôm nay tôi xin; được hồi tưởng, nhớ nhung lúc sum vầy
Để nếu mà thấy bóng dáng ấy, hội ngộ nơi xa xanh ngát trời mây
Sẽ không do dự ôm lấy, và cùng nhau vun đắp cho đong đầy
Nụ cười ấy vẫn bên kề (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Tiếp sức cho tôi chạm ngày mới (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Người giúp cho tôi vượt qua màn đêm (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Đoạn đường phía trước dẫu vô vọng (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Nhưng trong tim tôi luôn khắc ghi một hình bóng (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Hãy lau đi dòng nước mắt hoen cay vì bình minh lên sẽ chiếu môi tôi thêm hồng (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Thì thầm ngân nga lời ru mong muốn bóng dáng ấy sẽ trở về
INShạnh phúc (bliss)
— milet
Thời gian trôi, lấp chôn vạn vật, giọng người mãi chẳng nhạt nhoà
Vẫn bên tôi, thắp lên niềm tin, che chở tôi ngày đêm
Hàng trăm năm lẻ loi độc bước, lạc lõng giữa chốn người dưng
Ký ức về người dạy tôi tiến lên
Giờ tôi sẽ giương tay, kể với đời
Chuyện cũ đã vun xây, cho hậu thế
Rạch đêm đen mà băng qua, ngắm hoa nở rực tim ta
Bước đi nhanh, hướng về phía người, nơi trái tim nặng sâu
Vượt mưa dông đầy bi thương, đến bên ngày ngập ánh dương
Tiến lên, lần theo khát vọng mà ta giữ chặt
Liệu sẽ nói ra những câu gì
Khi mà ta từ giã?
Dù níu kéo nhưng vẫn xa thì
Hãy nói để không sầu bi
Tình cảm thiết tha, một thời đã qua, mà anh gửi trao
Làm trái tim em quặn đau
Là tại vì chúng nồng ấm làm sao
Được biết lẫn nhau lẽ ra là đủ rồi mà
Vậy nhưng em khát khao hiểu nhiều hơn thế
Đừng lo, em đây xin hứa sẽ không đổi dời
Một lòng son sắt ở giữa dòng đời
Ngỡ rằng sẽ mãi chung lối
Cớ sao mà càng lúc càng cách xa
Bị cuốn theo dòng chảy của tháng năm vô tình đưa anh đi mất
Dẫu vậy, hình bóng ấy chẳng lu mờ
Nếu như mai này, giữa trần gian rộng lớn
Đón lấy gió xanh êm đềm, nâng bước chân
Lướt mây ngàn, băng biển lớn
Con tim quạnh hiu sẽ thay đổi chăng?
Muốn quay về miền xa xôi thuở xưa
Chốn ấm cúng vô cùng đã nuôi dưỡng mỗi chúng ta
Lời hứa đã trao này
Chứa chan đong đầy
Nâng niu đừng buông
Tình cảm còn vương
EDCâu chuyện của chúng ta (The Story of Us)
— milet
Một màn đêm kéo tới
Làm anh chơi vơi, vậy nhưng xin anh đừng bối rối
Vì em đây như trời sao luôn âm thầm sáng soi
Rọi bước đi, để ta ghi nên cuộc đời
Đoạn đường không đích đến
Lạc trôi, lênh đênh, tìm đâu cho ta một lối thoát
Mỗi khi hai ta chìm trong mông lung giữa thế gian
Dù vỡ tan
Vẫn mong mai sau cùng đường
Trao hy vọng, thêm quật cường
Đồng lòng bên nhau, bờ lưng như thêm cánh trắng
Để mình bay cao, mặc kệ bao thăng trầm
Lao về ánh dương, xua đi đêm dài tối tăm che đoạn đường
Trên con đường em bước tiến
Chưa từng lao đao là nhờ anh trao dũng khí thiêng liêng
Mỗi lần bơ vơ, nhìn về khi xưa, ngày tháng thiêng liêng
Tiếng anh cười đùa xoá tan mọi ưu phiền
Ngẩng cao đầu, em bước tiến
Đường dài chông gai chẳng hề lung lay dũng khí thiêng liêng
Nhìn em đi xa giữa đời bao la về chốn an yên
Đến bên cạnh “người” trái tim hằng kiếm tìm
INSLần theo lối cũ (Trace)
— milet
Một thời cùng đường, cười nói giữa khoảng trống những đêm dài
Mỗi lần sợ sệt, anh cất tiếng nói đuổi hết nghi ngại
Dòng đời lặng thầm rời bỏ, dẫu thế em vẫn không buông
Ký ức diễm lệ
Có anh sát kề
Làm sao mới có thể ở bên anh chẳng rời?
Muốn nắm lấy tay, nói đến sớm mai
Muốn ở bên cạnh, che chở anh khỏi giá lạnh
Dù lạc lối giữa thế gian ngút ngàn
Lòng này vẫn khắc khoải phút gặp lại
Vì thế em sẽ bước trên lối xưa mà anh từng đi
Hãy để từng lời em buông chạm nơi anh dù cách trùng
Vạn trùng khơi em bay đi sẽ luôn có anh dõi đến cùng
Dù dầm mình trong mưa, gió lay
Ngọn đèn mà em thắp sẽ mãi rực cháy
Rồi một mai tia sáng rạch đêm đen, đuổi bão lòng
Nhẹ nhàng tay em giương ra, gửi trao anh sự ấm nồng
Để những xúc cảm ở trong tim khỏi cất lời
Này, người ổn chứ?
Liệu người có nghe?
Tiếng bước chân của tôi giờ đang lần theo đường xưa chúng ta từng du hành
Hồi tưởng lúc ấm cúng khi xưa
Dòng lệ cứ thế rơi như mưa
Giờ này thì lòng tôi vẫn cố giữ lấy những ký ức ta gây dựng
Thầm nguyện ước phải chi tôi thốt được những lời nào
Ý nghĩa hơn chỉ buông một câu “tạm biệt”
Dẫu sáo rỗng một màu, nhưng cũng thật đặc biệt làm sao
Chao ôi, nỗi niềm xót xa, nụ cười đã qua
Nhìn lại trông giống khúc nhạc thơ ca
Làm cuộc sống tôi tràn ngập sắc hoa xinh
Nếu như mà có kiếp khác, về lại những năm tháng ta kề vai
Tấm lòng vẫn sẽ gánh vác, một cuộc sống u uất ở nơi này
Để nếu mà thấy bóng dáng ấy, hội ngộ nơi xa xanh ngát trời mây
Sẽ không bao giờ buông tay, dù cho có mưa nắng hay đêm ngày
Cuộc đời này phù phiếm, mất mát chất chồng
Mỗi khi đêm đen giăng lối, tôi lẻ bóng
Hãy lau đi dòng nước mắt hoen cay vì bình minh lên sẽ chiếu môi tôi thêm hồng
Giọng người dẫn lối (Con tim tôi luôn)
Rọi đường tối tăm (Mang theo hình dung kia)
Mái tóc tôi bấy nay dài thêm giờ đang cùng cơn gió kia vui đùa
Nhìn về những lúc sánh bước bên nhau
Mà lòng này thấy quý báu ra sao
Mãi giờ này thì tôi mới hiểu thấu và tôi sẽ giữ cho chúng vẹn toàn
Chao ôi, nỗi niềm xót xa, nụ cười đã qua
Nhìn lại trông giống khúc nhạc thơ ca
Làm cuộc sống tôi tràn ngập sắc hoa xinh
Nếu như mà có kiếp khác, về lại những năm tháng ta kề vai
Tấm lòng vẫn sẽ gánh vác, một cuộc sống u uất ở nơi này
Để nếu mà thấy bóng dáng ấy, hội ngộ nơi xa xanh ngát trời mây
Sẽ không bao giờ buông tay, dù cho có mưa nắng hay đêm ngày
Nụ cười ấy vẫn bên kề (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Tiếp sức cho tôi chạm ngày mới (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Người giúp cho tôi vượt qua màn đêm (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Dù chạy khắp thế gian này (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Vẫn sẽ có người dõi từng bước (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Chớ có chuyện tôi van xin, rằng tôi mong muốn gặp người ngay
Có điều, hôm nay tôi xin; được hồi tưởng, nhớ nhung lúc sum vầy
Để nếu mà thấy bóng dáng ấy, hội ngộ nơi xa xanh ngát trời mây
Sẽ không do dự ôm lấy, và cùng nhau vun đắp cho đong đầy
Cuộc đời này phù phiếm, mất mát chất chồng (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Mỗi khi đêm đen giăng lối, tôi lẻ bóng (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Và những lần cảm thấy nhói đau trong lòng (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Âu cũng là do tôi nhớ tháng năm mặn nồng
Đoạn đường phía trước dẫu vô vọng (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Nhưng trong tim tôi luôn khắc ghi một hình bóng (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Hãy lau đi dòng nước mắt hoen cay vì bình minh lên sẽ chiếu môi tôi thêm hồng (Đi muôn nơi, qua bao năm)
Thì thầm ngân nga lời ru mong muốn bóng dáng ấy sẽ trở về
MV2Câu chuyện của chúng ta (The Story of Us)
— milet
Một màn đêm kéo tới
Làm anh chơi vơi, vậy nhưng xin anh đừng bối rối
Vì em đây như trời sao luôn âm thầm sáng soi
Rọi bước đi, để ta ghi nên cuộc đời
Đoạn đường không đích đến
Lạc trôi, lênh đênh, tìm đâu cho ta một lối thoát
Mỗi khi hai ta chìm trong mông lung giữa thế gian
Dù vỡ tan
Vẫn mong mai sau cùng đường
Trao hy vọng, thêm quật cường
Đồng lòng bên nhau, bờ lưng như thêm cánh trắng
Để mình bay cao, mặc kệ bao thăng trầm
Lao về ánh dương
Xua đi đêm dài tối tăm che đoạn đường
Trên con đường em bước tiến
Chưa từng lao đao là nhờ anh trao dũng khí thiêng liêng
Mỗi lần bơ vơ, nhìn về khi xưa, ngày tháng thiêng liêng
Tiếng anh cười đùa xoá tan mọi ưu phiền
Ngẩng cao đầu, em bước tiến
Đường dài chông gai chẳng hề lung lay dũng khí thiêng liêng
Nhìn em đi xa giữa đời bao la về chốn an yên
Đến bên cạnh “người” trái tim hằng kiếm tìm
Bình dị nhưng quý báu
Từng câu anh trao, cùng cử chỉ ân cần, ấm áp
Chỉ thoáng qua thôi, vậy nhưng em xem là báu vật muôn đời
Ngày tháng trôi
Vẫn luôn trong tim, không đổi dời
Nhẹ nhàng anh gửi gắm
Tình cảm bao la cùng những yêu thương vào ánh mắt ấy
Chở che cho em vượt qua âm u
Và chính em
Đã ước ao
Dù mai sau khóc hay cười
Vẫn ôm lấy, nhé người
Dù rằng đôi ta tựa lũ chim non ấp úng
Vẫn lượn mây cao, vượt biển xanh muôn trùng
Không màng gió dông
Băng băng lao về ánh dương xua bão lòng
Trên con đường em bước tiến
Chưa từng lao đao là nhờ anh trao dũng khí thiêng liêng
Mỗi lần bơ vơ, nhìn về khi xưa, ngày tháng thiêng liêng
Tiếng anh cười đùa xoá tan mọi ưu phiền
Ngẩng cao đầu, em bước tiến
Nặng nề đôi chân, vẫn hoài không ngưng, vững bước trung kiên
Nhìn em đi xa giữa đời bao la về chốn an yên
Đến bên cạnh “người” trái tim hằng kiếm tìm
Tiếng sóng xô bờ êm êm
Khoảnh khắc khi bình minh lên
Sợi chỉ nối ngày với đêm
Dẫn lối em về bên anh
Ôm theo lòng nhung nhớ ấy
Không tả xiết
Ngẩng cao đầu, em bước tiến
Chưa từng lao đao là nhờ anh trao dũng khí thiêng liêng
Mỗi lần bơ vơ, nhìn về khi xưa, ngày tháng thiêng liêng
Tiếng anh cười đùa xoá tan mọi ưu phiền
Dõi theo đường em bước tiến
Dù nhiều chông gai chẳng hề lung lay dũng khí thiêng liêng
Nhìn em đi xa giữa đời bao la về chốn an yên
Đến bên cạnh “người” trái tim hằng kiếm tìm
Một màn đêm kéo tới
Làm anh chơi vơi, vậy nhưng xin anh đừng bối rối
Vì em đây như trời sao luôn âm thầm sáng soi
Rọi bước đi, để ta ghi nên cuộc đời
Hình dung ấy như là mây gió trong lành
Nhẹ nhàng vùi đôi mắt trong hoàng hôn óng ánh
Ở nơi trái tim đó đang thầm mang nghĩ suy nào?
Người bỗng khẽ mở hàng mi ấy dịu dàng
Tựa hồ ngàn thanh sắc sáng bừng trong ánh mắt
Ngỡ như chút hương nắng của ngày xanh thoáng qua giữa lòng ta
Nào, hỡi nắng xanh, nở bừng cho ngàn hoa nhé
Rực sắc hoa cùng tô vẽ
Dù có chút mưa, vầng dương lại sẽ hé
Trời xanh khẽ tô sắc cho hình dung người
Nào, hỡi trái tim, đừng rộn vang hoài như thế
Tựa gió xanh, lòng mải mê
Chạy khắp thế gian, vượt ngàn mây mà phiêu lãng
Miền xa ấy sẽ chẳng hay ngày trở về
Hình dung ấy như trời cao mãi trong lành
Nhẹ nhàng vùi đôi mắt trong ngàn xanh lấp lánh
Ở nơi trái tim đó đang thầm chôn đớn đau nào?
Người bỗng khẽ mở hàng mi ấy dịu dàng
Tựa hồ ngàn thanh sắc sáng bừng trong ánh mắt
Ngỡ như chút hương đất của ngày mưa thoáng qua giữa lòng ta
Nào, nước mắt ơi, cùng trời rơi lệ đi nhé
Trời khóc cho lệ rơi khẽ
Dù có đẫm mưa, đời dường như chợt lặng lẽ
Vượt tầng mây, nơi chốn đây là xanh ngời
Nào, đất cát ơi, vọng ngàn thanh điệu vang đến
Chờ bão xuân mà bừng lên
Vọng khắp thế gian, vượt biển xanh mà phiêu lãng
Vạn trùng khơi, mang đến nơi xa ngút ngàn
Kìa cỏ cây lá hoa, đùa reo đón mưa phùn ngọt thanh
Ngày mù mưa chẳng qua, đều là do ý xuân dệt thành
Tựa hương xuân thướt tha, quyện trong gió ngao du trời xanh
Trái tim chờ giọt lành
Nào, hỡi nắng xanh, rạch toạc khung trời kia nhé
Mở lối cho ngày xuân ghé
Dù có chút mưa, vầng dương lại sẽ hé
Trời xanh khẽ tô thắm cho bờ môi người
Nào, hỡi trái tim, quyện ngàn thanh điệu thương mến
Chờ gió xuân gọi ta đến
Ngọn gió mát reo ngàn lời ca mà vang lên
Từng thanh âm ngân sáng trong cả cõi lòng
Ngày nắng ngát xanh, nở ngàn hoa đầy thanh sắc
Nở thắm cho ngày xanh ngắt
Từ khắp thế gian, vượt cả mây trời bát ngát
Vạn trùng khơi, phiêu lãng nơi xa ngút ngàn